Cơn gió mang theo sắc úa tàn cuốn lấy cát sỏi, vạch ra những vệt dài trên chốn hoang dã vô tận.
Một bóng người vận áo trắng đang cô độc bước đi, vạt áo bào trắng muốt bị gió cát thổi tung bay phần phật, những vết máu lốm đốm rỉ ra từ lớp y phục trước ngực hắn.
Hắn cõng trên lưng một cỗ hắc quan nặng trịch, mỗi bước chân hạ xuống đều in hằn những dấu chân máu sâu hoắm trên mặt đất khô nứt nẻ.
Áo trắng tựa tuyết, hắc quan như ngục.




